Thứ Ba, ngày 31 tháng 12 năm 2013

Vé trúng số bị rách có nhận được tiền thưởng không

Kiên trì mãi, cuối cùng vận may cũng đến, trong lần dốc túi mua giúp bà lão bán vé số ế, ông đã trúng giải trị giá 100 triệu đồng.
Sống gần hết cuộc đời trong nghèo khó, ông Hiếu vẫn nuôi hi vọng một ngày nào đó sẽ đổi đời. Bởi vậy mỗi ngày, ông đều trích ra khoản tiền nhỏ mua một tờ vé số.
Chắc mẩm trong tay có số tiền lớn, ông Hiếu mừng đến quýnh quáng chân tay. Thế nhưng, vì vô tình làm rách một phần tờ vé, lão nông nghèo không được lĩnh giải. Chạm tay hụt “lộc trời”, ai cũng tiếc cho ông, nhưng kỳ lạ thay, từ đó ông lão nghèo đổi vận.
Làm rách chiếc vé cả đời mong ngóng
Ngay từ khi còn là một cậu bé, ông Nguyễn Văn Hiếu (SN 1961, ấp Bình Hưng Hạ, xã Bình Ninh, huyện Chợ Gạo, Tiền Giang) đã phải oằn mình bốc vác trên bến phà Bình Minh. Lớn lên, ông Hiếu lập gia đình, hoàn cảnh nhà vợ cũng chẳng khá hơn. Vợ chồng nên nghĩa với đôi bàn tay trắng, vì thế dù quanh năm làm lụng, vợ chồng ông vẫn không thoát khỏi “vòng kim cô” đói nghèo.
Trăn trở cùng giấc mộng đổi đời, ông Hiếu bàn với vợ vay lãi, lấy tiền mua một chiếc ghe cũ, tính về sẽ đi chở hàng thuê. Thế nhưng, ngày sắm được ghe thì chuyện tìm mối hàng trở nên nan giải. Hơn hai tháng trôi đi, ông Hiếu vẫn không kiếm được cho mình một chuyến hàng nào. Ghe nằm một chỗ, tiền vay lãi dồn dập đến hạn trả như thúc hông, cuộc sống vốn túng quẫn càng thêm khốn đốn. Mỗi đêm thức dậy nhìn chiếc ghe neo bến, vợ chồng ông Hiếu như “ngồi trên đống lửa”.
Đổi vận sau lần trúng số mà không được lĩnh vì vé rách 
Tấm vé số bị rách của ông Nguyễn Văn Hiếu.
“Đã nghèo lại gặp eo”, giữa lúc nợ nần bủa vây, ông Hiếu bỗng dưng phát bệnh thoát vị đốt sống lưng, người đàn ông trụ cột nay trở thành gánh nặng khiến gia đình thực sự rơi vào bế tắc. Sau nhiều đêm suy tính, người vợ bàn với ông Hiếu hóa giá chiếc ghe, bán rẻ để lấy tiền trang trải nợ nần. Trở về cảnh nghèo túng bần hàn, nhìn vợ con cơ cực không đành, ông Hiếu lại mang thân bạo bệnh ra bến phà cắn răng xin làm nghề khuân vác. Kiếm được bao nhiêu tiền, ông Hiếu đều dồn hết vào trả nợ, còn dư chút ít để chật vật chi tiêu sinh hoạt gia đình hàng ngày. Cuộc sống luẩn quẩn quanh cái nghèo, ông Hiếu luôn nung nấu hy vọng một ngày nào đó sẽ khá hơn, vì thế mỗi ngày làm việc xong ông đều trích ra một ít tiền mua một vài tờ vé số dắt túi, và cuối cùng vận may cũng đã đến.
Ngày 1/3/2010, ông Hiếu về quê dự đám cưới đứa cháu ở huyện Gò Công, dọc đường gặp một bà lão bán vé số ế mời thảm thiết, thương tình, ông lão đã ghé lại mua giúp một tờ (Công ty SXKT tỉnh Kiên Giang). Mua xong, ông liền bỏ đại vào trong túi áo mà không quan tâm tờ vé trúng giải hay trượt. Ngày hôm sau, khi đang ngồi ở bến phà chờ hàng về để bốc, ông Hiếu chợt nhớ tờ vé trong túi đã mua ngày hôm qua, ông liền lấy ra dò xem thì phát hiện nó đã bị nhàu rách một góc vì thấm mồ hôi. Thấy vậy, ông Hiếu định ném bỏ, nhưng lại nghĩ đây có thể là cơ may đổi đời, ông lấy điện thoại ra nhắn tin dò. Kết quả báo về dãy số 588510 trùng với số của giải đặc biệt, trị giá 100 triệu đồng.

Mừng quá, ông Hiếu quên luôn công việc đang làm, chạy về nhà khoe tờ vé số với vợ. Ngỡ chồng đùa, bà Hai (vợ ông) mắng: “Ông chắc lúc sáng không ăn gì nên hoa mắt, nếu vé số trúng giải thì tôi cho ông xài hết”. Ông Hiếu liền móc túi áo, lấy ra tờ vé và đưa kết quả dò cho vợ xem. Bà Hai vớ lấy đem so rồi tay run lẩy bẩy, miệng lắp bắp: “Trúng thiệt ông ơi, gia đình mình thoát nghèo rồi”. Thế nhưng, chưa hết mừng thì bà Hai chợt nhìn đến góc tờ vé bị rách.
Theo quy định của công ty phát hành vé, người trúng thưởng sẽ không được nhận thưởng nếu vé bị rách, hỏng. Thế nên, hai vợ chồng lão nông nghèo vừa mừng vừa lo, mừng vì chắc chắn trúng thưởng, lo vì cơ hội nhận được tiền cũng rất mong manh. Chiều rồi đêm hôm ấy, cả hai vợ chồng phập phồng đi ra đi vào, hết bàn chuyện sẽ dùng tiền vào việc gì nếu được thưởng lại sang đến chuyện “nếu chẳng may không được lĩnh giải”. Nhưng nghĩ mãi chẳng ra được giải pháp. Hai vợ chồng đành chong đèn, thức luôn chờ trời sáng.
Tinh mơ hôm sau, ông Hiếu tức tốc cùng một người thân mang tờ vé số đến Công ty XSKT tỉnh Kiên Giang lĩnh thưởng. Khi nhân viên phía công ty xổ số đối chiếu, xác nhận tờ vé trúng giải là thật, ông Hiếu mừng rơn. Nhưng khi nhân viên báo tin rằng, chủ nhân tờ vé không được lĩnh giải vì vé đã bị rách, lão nông nghèo hụt hẫng. Ông Hiếu đứng trân người, bao dự tính của vợ chồng, cơ hội thoát nghèo trong phút chốc tan thành mây khói, dù sau đó ông hết lời van nài, phía công ty xổ số vẫn lắc đầu từ chối giải quyết.
Nhớ lại chuyện bị từ chối trả thưởng, ông Hiếu không giấu được sự tiếc nuối: “Tôi là nông dân mua vé số để cầu may và ủng hộ Nhà nước. Cả đời mới trúng một lần lại không được lĩnh vì vé bị rách. Xét về lý thì họ đúng nhưng ở góc độ nào đó thì rõ ràng có thể châm chước giải quyết được, vì thực tế phần rách không liên quan đến dãy số, dấu mốc gì”. Đến nay dù đã hơn 3 năm trôi qua, tờ vé số đáng giá bằng “gia tài khổng lồ” ấy vẫn được lão nông giữ kỹ trong tủ khóa. Ông chưa bao giờ thôi hi vọng, biết đâu một ngày nào đó phía công ty xổ số sẽ nghĩ đến chữ tình cho ông lĩnh thưởng.
Kỳ lạ đổi vận sau khi chạm hụt “lộc trời”
Tự tay làm tuột mất “lộc trời”, vợ chồng lão nông nghèo tiếc đứt gan đứt ruột. Thế nhưng thay vì suy sụp, ông lại xem đó là cách ông trời thử thách bản lĩnh, để ông quyết tâm vượt qua cảnh khốn khó. Và như một sắp đặt, ngay chính trong ngày không lĩnh được thưởng, ông Hiếu được một người bạn ở Cần Thơ rủ cùng buôn bán dừa trái với cơ hội kiếm tiền rất lớn. Sau khi tính toán, thấy như vớ được phao cứu cả gia đình đang chới với trong cái nghèo, ông Hiếu vui vẻ đồng ý và bắt tay vào cuộc.
Quả thật, trời không phụ người, từ ngày cùng bạn làm ăn, cuộc sống gia đình ông Hiếu đã có những bước thay đổi không ngờ. Hết chuyến hàng nọ nối tiếp chuyến kia, tiền lời gối đầu liên tục. Chỉ sau hơn 3 năm, ông Hiếu đem về cho gia đình một số vốn đáng kể bằng chính mồ hôi công sức mình. Ông xây lại nhà khang trang, mua ghe mới, sắm xe, đồ dùng sinh hoạt tiện nghi, cho các con đi học đầy đủ. Từ chỗ hụt bữa từng ngày, vợ chồng ông đã có phần dư bỏ vào tiết kiệm.
Đổi vận sau lần trúng số mà không được lĩnh vì vé rách 
Ngôi nhà khang trang của ông Hiếu.
ADVERTISEMENT
Nay cuộc sống đã ổn định, ông Hiếu đã không còn phải nai lưng khuân thuê vác mướn như ngày xưa nữa. Hàng ngày, ông cùng các con trai xuôi ngược buôn bán trái cây trên chính chiếc ghe lớn của gia đình. Qua bao gian nan vất vả của đời người, nay mới được nếm trái ngọt từ sức cần lao, ông Hiếu cười khà hãnh diện: “Tôi cho rằng tờ vé số ấy rách mà lại hay, trời thử thách tôi ấy chứ. Giả dụ như ngày đó được lĩnh tiền, không biết chừng ỷ lại, ăn tiêu rồi nghèo lại hoàn nghèo không biết chừng”.
Đi lên từ nghèo khó, vợ chồng ông Hiếu thường dạy các con “đói cho sạch, rách cho thơm”. Trong gia đình, con cái luôn phải kính cẩn với cha mẹ, anh em đùm bọc, giúp đỡ nhau. Thấm nhuần lời dạy dỗ, mười người con của vợ chồng ông Hiếu ai cũng đã có gia đình riêng và công việc ổn định. Nhớ lại những ngày cơ cực trước kia, anh Mười (27 tuổi), người con trai đang sống cùng vợ chồng ông Hiếu cho hay: “Tới giờ mình vẫn nghĩ mọi chuyện chỉ là một giấc mơ. Nhìn những gì gia đình chúng tôi đang có ngày hôm nay, người ta không thể tưởng tượng được trước đó cha mẹ, anh em tôi phải khổ thế nào”.
Ông Tư Trực – Trưởng ấp Bình Hưng Hạ (xã Bình Ninh) cho biết: “Ngày trước gia đình ông Hiếu là một trong những hộ khó khăn nhất trong ấp, không những thế lại có tới 10 người con, nên cái nghèo cũng được xếp vào hàng đầu của xã. Tới năm 2010, khi biết tin ông Hiếu trúng số ai cũng mừng cho họ, nên khi biết ông không được lãnh thưởng, đã không ít người tiếc thay. Cũng may sau lần đó, gia đình ông ấy cố gắng làm ăn phất lên liên tục, tới nay thì đã vươn lên là hộ khá giả khiến nhiều người phải thán phục lấy làm gương phấn đấu”.
Theo Đời Sống & Hôn Nhân

Đen tình đỏ bạc trúng 30 triệu đô

Một chàng trai ở Mỹ không giấu nổi vui mừng khi bất ngờ trúng vé số trị giá 30,5 triệu USD, chỉ ít ngày sau khi anh bị bạn gái 'đá'.
Sandeep Singh phát biểu tại cuộc họp báo trao giải thưởng ngày hôm qua. Ảnh chụp từ màn hình
Cách đây ít ngày, Sandeep Singh vẫn còn phải làm tới hai công việc một lúc để giúp đỡ gia đình. Không chỉ thế, anh còn bị bạn gái bỏ. Tuy nhiên chàng trai 22 tuổi có biệt danh là "Sunny" giờ có thể an ủi mình phần nào khi bất ngờ trở thành chủ nhân của tấm vé triệu đô.
"Mẹ tôi cần được giúp đỡ và cả nhà tôi có thể dùng số tiền đó. Thật may là Chúa đã xuất hiện đúng lúc", Singh nói trong buổi họp báo hôm qua khi đến nhận giải thưởng. Khi được hỏi hiện anh có bạn gái, con cái hay bạn gái gì không, Singh cho biết bạn gái vừa rời bỏ anh.
"Cô ấy 'đá' tôi nhưng giờ đây tôi chẳng việc gì phải buồn. Lúc đầu tôi cảm thấy đau lòng nhưng sẽ vượt qua được chuyện này". Khi được hỏi anh có nghĩ bạn gái sẽ quay lại, Singh thẳng thắn nói: "Việc đó không quan trọng. Tôi hy vọng là không".
ADVERTISEMENT
Trong suốt buổi họp báo sau khi biết mình trúng xổ số hàng chục triệu USD, Singh nói rằng anh cảm thấy "choáng ngợp" và hồi hội. Chàng thanh niên trẻ cũng tâm sự về việc làm cách nào anh có thể cùng một lúc làm tới hai công việc từ năm 14 tuổi để phụ giúp mẹ và chị gái thanh toán các chi phí sinh hoạt gia đình từ sau khi cha mất.
"Tôi muốn dùng phần tiền này để giúp đỡ gia đình và mẹ tôi trả nợ, rồi tặng một ít cho các tổ chức xã hội. Ngoài những việc đó ra, tôi thực sự không muốn làm gì nữa cả", Yahoo News dẫn lời Singh thành thật nói.
Anh cho biết ban đầu anh có thắng một giải xổ số nhỏ trị giá 4 USD và đã lại dùng số tiền này để mua 4 vé số của hãng Mega Millions. Nhờ vậy anh mới trúng được giải thưởng hơn 30 triệu USD. Singh quyết định nhận một lần số tiền trúng xổ số là 16,1 triệu USD sau khi trừ thuế.

Bị sát hại vì trúng số độc đắc

Urooj Khan, 46 tuổi, người Mỹ gốc Ấn Độ, đã thề từ bỏ chơi sổ xố sau khi thực hiện chuyến hành hương đến Trung Đông vào năm 2010. Nhưng vào mùa hè năm 2012 trong một thoáng không kiềm lòng được ông đã mua hai vé cào xổ số với giá 60 USD. Sau khi cào tấm vé thứ hai, Khan mừng rơn khi thấy mình trúng được 1 triệu USD!
Urooj Khan và tấm vé số trúng thưởng

Vài ngày sau Khan cùng với vợ và con gái còn ở tuổi thiếu niên đến Công ty xổ số bang Illinois để nhận thưởng. Nhưng một tháng sau đó Khan chết đột ngột. Khan là nạn nhân của một vụ ngộ độc hay số tiền trúng số của ông đã tạo ra động cơ giết người?
Chết vẫn chưa yên
Một tháng sau khi trúng 1 triệu USD, Khan chết bất ngờ vào ngày 20/7/2012. Do không tìm thấy thương tích trên cơ thể và cũng không có dấu vết của các chất lạ như là cocaine hay carbon monoxide trong máu của Khan cho nên Cơ quan pháp y của hạt Cook tuyên bố ông chết tự nhiên. Khan được chôn cất tại nghĩa trang Rosehill. Nhưng, do nghi ngờ cái chết bất thường nên một tuần sau lễ tang, một người thân của Khan đã yêu cầu chính quyền mở cuộc điều tra. Hiện nay cảnh sát cùng với các công tố viên Chicago đã vào cuộc.
 
Vào đầu tháng 12/2012, cơ quan pháp y báo cáo xét nghiệm độc chất học cho thấy Khan chết do một liều cyanide chết người. Do đó, chính quyền ra lệnh khai quật tử thi để điều tra xem Khan đã hít hay tiêu hóa bao nhiêu liều lượng cyanide cũng như tìm kiếm thêm bằng chứng khác - theo tiết lộ của Stephen J. Cina ở Cơ quan pháp y Medical Examiner. Mặc dù động cơ giết người chưa xác định, song cảnh sát cho rằng do trúng số mà Khan bị giết chết.
Theo dữ liệu sơ bộ từ Sở Cảnh sát Chicago, trong năm  2012, Khan được coi là nạn nhân duy nhất của vụ án mạng do đầu độc trong số 506 người bị giết chết - con số cao nhất từ năm 2008 ở Chicago.
Hồ sơ Cảnh sát Chicago cho biết vào đêm bị giết chết, Khan về nhà ở khu Công viên West Rogers sau khi hết giờ làm việc. Ăn tối xong Khan lên giường ngủ và một lúc sau gia đình nghe thấy tiếng rên la nên vội đưa ông cấp cứu ở Bệnh viện St. Francis ở vùng ngoại ô Evanston của Chicago, nhưng không qua khỏi. Shabana Ansari, 32 tuổi, vợ của Khan, cho biết Khan là người tốt bụng, hiền lành và không có thù oán gì với ai. Trước khi chết, Khan sở hữu 3 cửa hiệu giặt khô ở Chicago cũng như một số bất động sản khác.
Tác động chết người của cyanide
Cyanide ức chế men cytochrome oxidase của tế bào - cần thiết cho sự hô hấp của tế bào - do đó nó được coi là tác nhân làm ngạt thở. Cyanide tấn công não bộ đầu tiên và sau đó đến các cơ quan khác trong cơ thể. Những triệu chứng thường thấy ở những nạn nhân ngộ độc cyanide nặng là hôn mê, động kinh, khó thở, rối loạn nhịp tim dẫn đến ngưng tim và sẽ chết nhanh chỉ trong vòng vài phút. Nồng độ cyanide trong máu có thể đo được nên giúp ích nhiều cho cuộc điều tra tội phạm đầu độc. Nếu bị phơi nhiễm cyanide liều thấp trong thời gian dài thì nồng độ cyanide trong máu cuối cùng sẽ tăng cao dẫn đến nhiều triệu chứng, bao gồm liệt, thương tổn thần kinh, hoạt động tuyến giáp giảm, suy thận và gan. Còn ở phụ nữ mang thai sẽ bị sẩy thai. 
Trong quá khứ, khí hydrogen cyanide được Đức Quốc xã sử dụng trong các hệ thống phòng hơi ngạt để thảm sát người Do Thái. Tuy nhiên, hydrogen cyanide cũng được sử dụng để hành hình tử tù tại một số bang của nước Mỹ. Ví dụ, tử tù Caryl Chessamn bị hành hình bằng khí độc này ở bang California. Ngoài ra, cyanide cũng nằm trong các kho vũ khí sinh học của Liên Xô và Mỹ trong thời Chiến tranh lạnh vào các thập niên 50 và 60 thế kỷ trước. Khí độc hydrogen cyanide cũng được chính quyền Tổng thống Iraq Saddam Hussein sử dụng trong cuộc chiến chống người Kurd vào thập niên 80.
ADVERTISEMENT

Trang web của Illinois Lotte.

Năm 1995, các túi đựng sodium cyanide và sulfuric acid được phát hiện trong nhà nghỉ của trạm tàu điện ngầm Kayabacho Tokyo của Nhật Bản và cảnh sát cho rằng chúng thuộc về giáo phái Aum Shinrikyo dùng để sản xuất khí độc hydrogen cyanide. Năm 2003, nhóm
 
khủng bố Al-Qaeda được cho là âm mưu phun khí độc cyanide vào hệ thống tàu điện ngầm thành phố New York, Mỹ. Song vụ tấn công khủng bố đã thất bại do không đủ lượng khí độc để gây chết người hàng loạt.
Cơ quan pháp y nâng giới hạn độ tuổi tử thi cần khám nghiệm
Gốc gác ở Ấn Độ, Urooj Khan di cư đến thành phố Chicago nước Mỹ vào cuối thập niên 80 thế kỷ trước và làm công cho các cửa hiệu giặt khô ở địa phương. Sau một thời gian dài cần cù làm việc, Khan tích lũy được đủ tiền để thuê một căn hộ ở khu Công viên West Rogers, nơi có nhiều nhà hàng và tiệm tạp hóa của người Ấn Độ và Pakistan, bắt đầu mở cửa tiệm giặt khô của mình mang tên "Style Dry Cleaners" trên đại lộ Devon vào năm 2004.
Về sau, Khan khai trương thêm hai cửa hiệu giặt khô ở đại lộ Western và Edgewater. Hàng ngày, Khan quản lý cùng lúc 3 cửa hiệu với khoảng 10 nhân công. Bà Shabana Ansari cho biết Khan là người tham công tiếc việc và tôn trọng khách hàng, không gây thù oán gì với ai.
Theo lời khai của Ansari, Khan cũng thử sức trong ngành bất động sản và cho thuê 5 căn nhà mà ông sở hữu. Ngoài công việc, Khan còn có đam mê khác là  thường xuyên mua vé số. Nhưng sau chuyến hành hương thường niên đến Arập Xêút vào năm 2010 (một quy định đòi hỏi ở mọi người Hồi giáo), Khan cố gắng từ bỏ thói quen cờ bạc để sống đàng hoàng hơn.
Tháng 6/2012, khi dừng chân trước trung tâm đánh bạc 7-Eleven và trò chuyện với người thư ký tại đây tên là Ashur Oshana, bất ngờ Khan vi phạm lời thề và mua hai tấm vé số. Sau khi trúng 1 triệu USD, Khan có tìm đến gặp Ashur Oshana để báo tin vui và tặng người này tờ 100 USD để cảm ơn - theo lời khai của Oshana với cảnh sát điều tra.
Theo Michael Lang - đại diện của Công ty xổ số Illinois Lottery - Khan quyết định lĩnh tiền trúng số trọn trong một lần - tức là ông chỉ nhận được hơn 600.000 USD sau khi trừ thuế tổng cộng 424.449.60 USD. Tấm ngân phiếu được thành lập vào ngày 19/7/2012, tức một ngày trước khi Khan chết đột ngột, có nghĩa là ông chưa được cầm trong tay tờ giấy này. Cái chết quá bất ngờ của Khan đã gây choáng váng cho bạn bè và những người quen biết của ông.
Chuyên gia bệnh học pháp y Stephen J. Cina cho biết mỗi cái chết bất thường đều được khám nghiệm tử thi cẩn thận, song người ta không tiến hành mổ xác Khan do cái chết của ông không có dấu hiệu nghi ngờ. Mặc khác, Khan đã 46 tuổi - độ tuổi mà theo quy định của cơ quan pháp y là không được tự tiện mổ xác nếu không có một số bằng chứng cho thấy dấu hiệu tội phạm.
Trong khi đó, chuyên gia pháp y không tìm thấy bất cứ thương tích nào khi kiểm tra thi thể của Khan. Cina cũng lấy mẫu máu của Khan để xét nghiệm tìm carbon monoxide, chất ma túy và cồn. Nhưng, các kết quả đều cho thấy âm tính. Do đó, cơ quan pháp y kết luận Khan chết do nguyên nhân tự nhiên: xơ cứng động mạch. Sau vụ việc của Khan, Medical Examiner quyết định điều chỉnh nâng độ tuổi cho phép tự động mổ xác khám nghiệm mà không cần bằng chứng là đến 50 tuổi, thay vì chỉ giới hạn ở 40 tuổi như trước đây

Bi hài chuyện trúng số

Ông Hết trở thành tâm điểm của dư luận cả tuần lễ. Choáng ngợp từ số tiền mà mình không thể viết chính xác con số do may mắn mang lại, nên họ có những kiểu xài tiền chắc rằng không ai có thể tưởng tượng nổi.
Ở tuổi 97, cái tuổi xưa nay hiếm, ông Nguyễn Văn Hết ngụ quận 11 phút chốc trở thành tỉ phú nhờ trúng số độc đắc. Tổng số tiền mà ông Hết thực lãnh sau thuế tròm trèm 7 tỉ đồng.
Hàng loạt tờ báo từ báo giấy cho đến báo mạng nhanh chóng "băm nát" thông tin về ông Hết, từ chuyện vợ ông bị lẫn cho đến chuyện khi lãnh tiền về, đang niềm vui "tỉ phú" vô bờ bến, ông Hết gặp ai cho tiền nấy. Cho theo kiểu cứ thuận tay rút là phát, không cần đếm xem mình "vừa cho cái thằng lạ hoắc đó bao nhiêu tiền". Rồi những người bà con thuộc dạng "ra đường gặp sự cố thì đấm nhau vỡ mặt vì không nhận ra họ hàng" cũng ùn ùn kéo về căn nhà vốn dĩ luôn phải nhận tiền xóa đói giảm nghèo của ông để... nhận bà con.
Ông Hết trở thành tâm điểm của dư luận cả tuần lễ liền, bởi dễ gì ở cái tuổi ấy, một ông già cả đời chỉ mong có được nồi thịt kho ăn cho đã thèm lại có trong tay số tiền mua được vài trăm cây vàng.
Cầm tiền tỉ trong tay, sau cơn chếnh choáng vì số tiền khổng lồ ấy, khi đã phát tới vài trăm triệu cho những người không quen, ông Hết liền nhờ người mua cho mình vài ký thịt để làm một nồi thịt kho hoành tráng ăn cho đã thèm và... may cho người vợ đã lẫn của mình 5 bộ đồ mới.
Còn 6 tỉ, ông nhờ chính quyền địa phương gửi ngân hàng để phòng thân. Có lẽ, đó là hành động rất chính xác. Vì chắc chắn,  không ai có thể "yên thân" với số tiền lớn đến mức ấy trong nhà khi mình đã ở vào độ tuổi gần một thế kỷ.
Cách lấy lại bình tĩnh nhanh chóng khi trúng số độc đắc như ông Hết là chuyện rất hiếm, bởi trước ông, đã có rất nhiều "tỉ phú độc đắc" chỉ nhập vai tỉ phú từ vài tháng cho đến tối đa là hơn một năm rồi sau đó lại trở về với kiếp "tiền là tiền nhiều lúc có như không".
Ngày ông Bảy Gáo ở quận Thủ Đức, TP HCM  trúng số được hơn 1 tỉ, ông là người nổi tiếng nhất khu vực này. Có ai ngờ mới ngày hôm trước, Bảy Gáo không người thân, mặc cái quần xanh cũ mèm, khoác trên người cái áo sơmi đầy dầu mỡ ngồi ở góc đường vá xe. Thỉnh thoảng, khi nhân viên quản lý đô thị đi tuần tra, Bảy Gáo lại vác đồ nghề chạy trối chết, thì chỉ sáng hôm sau, Bảy Gáo đã lột xác hoàn toàn với áo sơmi phẳng phiu, quần ủi li thẳng tắp, giày da bóng lộn đón taxi vào khu Sài Gòn ăn sáng.
Có tiền trong tay, Bảy Gáo cũng chứng minh cho bà con xung quanh nơi "làm việc" của mình rằng: "Tui cũng chơi được lắm à nha, chứ không phải là chỉ biết vá xe đâu". Ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa, liên tiếp những ngày hôm khác, Bảy Gáo ngồi bắt chéo chân ngay nơi mình vá xe để thấy ai đi ngang mà cái mặt ưa nhìn thì... ngoắc lại cho 50 hay 100 nghìn để uống nước.
Lắm chị em buôn bán lặt vặt, các anh xích lô, xe ôm, mấy nhóc đánh giày... nghe tin "đại gia" Bảy Gáo ngồi phát tiền là bỏ cả công việc, chạy túa lại chỉ để khen "Chú hoặc anh Bảy chơi bảnh quá". Chỉ cần khen một câu, chắc chắn Bảy "đại gia" sẽ cho 100 nghìn, còn không khen, thì sẽ có 50 nghìn.
Vài tháng sau, người ta lại thấy Bảy Gáo thải hết những bộ đồ sang trọng của mình, trở về với cái áo sơmi cùng cái quần tây cũ mèm để ngồi vỉa hè vá xe tiếp. Có điều, sau cái đận làm tỉ phú ấy, Bảy Gáo có thêm chuyện để kể cho khách ngồi chờ vá xe nghe chuyện "lên voi" của mình. Mà cũng từ cái lần ấy, Bảy Gáo chăm chú mua vé số hơn. Hôm nào ế khách, Bảy Gáo còn năn nỉ chị bán vé số từng được mình cho rất nhiều tiền chịu khó... bán thiếu cho mình vài vé. Ngồi vỉa hè lại được ít lâu, Bảy Gáo bỏ đi đâu không rõ.
Câu chuyện về "đại gia" độc đắc này cho đến nay, vẫn được nhiều người dân ở quận Thủ Đức ngồi kháo chuyện với nhau. Không biết có bao nhiêu người đã nhận được tiền may mắn của "đại gia" Bảy Gáo, chỉ biết là có ngày, Bảy Gáo mang ra vỉa hè một giỏ xách tờ 100 nghìn để "phát chẩn", thì vài tiếng sau Bảy Gáo đã xách cái giỏ không, vừa huýt sáo vừa chào "chiến hữu" vỉa hè trước khi bước lên taxi.
Tỉ phú thèm thịt kho Nguyễn Văn Hết và vợ.
ADVERTISEMENT
Khu Hố Nai, Đồng Nai độ 10 năm về trước, cũng có chuyện rất quái về "triệu

phú độc đắc" Hai Tâm. "Triệu phú" Hai Tâm khi chưa trúng độc đắc kiếm sống bằng cái ba gác cũ mèm, chuyên chở gỗ cho các tiệm kinh doanh đồ gỗ dọc theo hai bên đường Quốc lộ 1. Cái ngày Hai Tâm trúng số, cũng là lúc chiếc ba gác được anh biếu lại cho một hộ gia đình trong xóm. Cầm hơn nửa tỉ đồng trong tay, việc gì Hai Tâm phải gò lưng đạp ba gác kiếm mấy đồng bạc cắc.
việc làm đầu tiên khi "lên chức" triệu phú là Hai Tâm mua về cả xe tải mỳ gói, thời điểm ấy, các công ty sản xuất mỳ gói còn khuyến mãi dưới hình thức "ăn mỳ trúng xe gắn máy xịn". Chỉ cần người tiêu dùng sưu tập đủ bộ hình mẫu hoặc các ký tự được quy định trong khuyến mãi, thì sẽ trúng các giải thưởng tương ứng tùy theo hình thức khuyến mãi của các nhãn hiệu kinh doanh. Giải thưởng cao nhất của chương trình khuyến mãi này, nếu tôi nhớ không nhầm là chiếc xe Honda hiệu Dream II, có giá gần 30 triệu.
Tất tần tật những người dân ở khu Hố Nai, khi có nhu cầu ăn mỳ gói đều có thể đến nhà Hai Tâm. Mỳ gói chất thành đống lớn trong nhà, người dân chỉ cần xé bao, để lại cho chủ ký hiệu trong gói mỳ, rồi thoải mái mang về nhà. Ai lấy bao nhiêu cũng được. Kết cục không biết Hai Tâm có trúng được chiếc "Giấc mơ II" không, chỉ biết sau đó ít lâu, Hai Tâm lên đời... bằng chiếc ba gác máy để đi chở gỗ mướn tiếp.
Mà cũng không hiểu sao, với nửa tỉ trong tay, Hai Tâm dư sức mua hơn chục cái Dream II, nhưng anh lại thích chơi cò cưa với nhà sản xuất mỳ gói đến mức ấy. Có thể lý giải điều này rằng, khi say tiền chắc cũng như say rượu, người ta thường không kiểm soát được hành động của chính mình.